Khi đàn sếu bay về phương nam - Lisa Ridzén
- Trung Hiếu Lê
- May 29
- 4 min read
Updated: Jun 12

10
Một câu trong sách mang lại cho mình cảm giác tiếc nuối những khoảnh khắc trong quá khứ của một người cha, khi từng là cả thế giới của con.
Ánh sáng vàng nhấp nháy khiến tôi nhớ đến Hans và cái cách thằng bé từng ngồi lặng lẽ nhìn chằm chằm vào lửa khi còn nhỏ. Khi nó vẫn còn ngưỡng mộ tôi và chăm chú lăng nghe từng lời tôi nói.
13
Một câu trong sách mang lại cho mình cảm giác thực tế đến xót xa, vừa mang cái chấp nhận buông xuôi của một người đã đi đến chặng cuối cuộc đời:
Hans cằn nhằn suốt bảo tôi đi làm cầu răng, nhưng tôi thấy chẳng có nghĩa lý gì. Phí tiền, nhất là khi quãng thời gian còn lại chẳng là bao. Mà phô mai mềm họ cho tôi ăn cũng đâu đến nỗi tệ. không ngon bằng loại cứng tôi từng thích, nhưng cuộc đời làm gì cho ta tất cả.
16
Một câu trong sách mang lại cho mình cảm giác bất lực và nghẹn ngào trước sự phản kháng yếu ớt của một người già, khi những niềm vui bình dị cuối cùng cũng bị tuổi tác tước đoạt mất.
Một lần nọ vào bữa tối, anh đã mất kiên nhẫn nổi cáu và hỏi rằng cuộc sống còn ý nghĩa gì nữa nếu cứ già đi thì không được nuôi chó nữa? Chẳng lẽ cứ ngồi chờ chết thôi sao?
17
Một câu trong sách mang lại cho mình cảm giác bất lực tột cùng trước sự kiệt quệ của tuổi già, khi ngay cả sự giận dữ của một người đàn ông cũng bất lực trôi đi trước những giới hạn của thể xác.
Tôi đã muốn đứng bật dậy, đập gậy xuống bàn mà hỏi cái quái gì khiễn người ta có thể cho là bình thường khi tay chẳng còn đủ sức mở nổi một hũ cá trích, khi phải chọn giữa chuyện đó và nguy cơ gục chết lúc nào không hay. Nhưng những lời tôi định nói cứ trôi tuột đi, ngoài tầm với.
Cảm giác thèm được con che chở tương tự như cách mình đã che chở cho con
Tôi ước gì Hans sẽ đứng dậy mà nói rằng chúng tôi không chấp nhận chuyện này. Rằng nó sẽ nắm lấy tay tôi và lo liệu mọi thứ, giống như tôi từng làm khi thằng nhóc hàng xóm ném quả thông vào người nó ở bến xe buýt. Hồi đó tôi túm cổ áo nó và quẳng luôn xuống mương. Nhưng Hans chỉ đưa áo khoác cho tôi rồi đứng dậy, và thế là chúng tôi lại lái xe về nhà.
22
Một câu trong sách mang lại cho mình cảm giác chạm sâu sắc về sự thấu hiểu lặng thầm của người vợ, người mẹ, khi đứng giữa ngọn lửa xung đột của hai người đàn ông thương yêu nhất đời mình.
Đó là khi Hans muốn đi học hè ở Anh, ông Bo thì không muốn phung phí tiền vào mấy chuyện phù phiếm và trưởng giả như thế, hai cha con đã hét vào mặt nhau.
Em dọn bàn. lặng lẽ chồng bát đĩa lại rồi mang chúng ra bồn rửa. "Anh cũng thử bớt la hét lại xem," em nói sau vài phút im lặng, rồi đưa cho anh miếng bánh bông lan còn từ hôm trước. "Biết đâu nó cũng bớt hỗn hào hơn."
26
Cảm giác bất lực chưa bao giờ rõ đến như thế.
"Để tôi thay cho ông tã mới và quần sạch nhé" Tôi không muốn làm việc này nữa, đó là điề tôi nghĩ khi nhìn thằng vào mắt Kalle. Tôi muốn dựng dậy rồi bước đi, nhưng thay vào đó, tôi chỉ gật đầu.
169
Một câu trong sách mang lại cho mình cảm giác hoang mang và tổn thương sâu sắc trước sự vô tình của thời gian, khi tuổi già ập đến, và đầu óc ta không còn minh mẫn như xưa.
Tôi cố gắng nhớ lại. Có những hôm tôi thức dậy lúc 4 giờ và dắt chó ra ngoài đi vệ sinh, nhưng sáng nay thì tôi không chắc lắm. "Chắc là chưa," tôi trả lời, hơi ngập ngừng. Tôi không muốn tỏ ra như thể mình không biết chuyện gì đang diễn ra.
185
Một đoạn trong sách làm tôi suy nghĩ về khoản đầu tư lát đá tự nhiên cho sân trước nhà mình...
Rồi tôi để ý đến chiếc xe tải đậu bên ngoài. "Họ thật sự phải đậu ngay chỗ đó à?" "Sao cơ ạ?" Hans quay lại. "Con có biết mấy viên đá lát sân đó đắt cỡ nào không?" tôi hỏi. Đó là một khoản đầu tư lớn khi chúng tôi quyết định lát sân.
187 Một câu trong sách mang lại cho mình cảm giác vừa buồn cười vừa đồng cảm trước sự nổi loạn rất 'đời' của tuổi già, khi đôi khi, sự phản kháng oanh liệt nhất chống lại thế giới chỉ vẻn vẹn là... một cái ho bật ra cục đờm.
Tôi thoáng nghĩ đến việc đứng dậy và đánh cho nó một trận bằng chính cái tay cầm đó. Nhưng sexten áp đầu vào cái đùi gầy guộc của tôi, khiến tôi như được tiếp thêm sức lực. Đây là nhà của tôi, chết tiệt. Tôi lấy hết can đảm, ho mạnh đến mức đẩy được cục đờm ra.
Một đoạn tương tự.
Hans thở dài. "Nhưng không chỉ là vì bố đâu, bố à." Sao mà không phải vì tôi, khi mà ta đang nói đến chỗ tôi ngủ chứ? Tôi muốn hét lên như vậy, nhưng một cục đờm mới lại dâng lên trong họng, và tôi lại ho thay vì nói được lời nào.
305
:D
Em ngồi cạnh tôi, và tôi thấy hãnh diện vô cùng. Cứ để họ thắc mắc làm sao tôi cưới được một người con gái đẹp như em, tôi trộm nghĩ.
306
Câu này làm mình nhớ đến 1 video viral trên tiktok đại loại là: "khi bố bạn bắt đầu dè dặt khi gọi điện cho bạn, cân nhắc cảm xúc của bạn trước khi... đó là khi ông đã già".
"Ờ, chỉ là..." ông lại ngập ngừng. Khẽ ho rồi hắng giọng. "Bố tính hỏi... con có muốn qua nhà ăn tối không."



Comments