top of page

Bear town 3. Những người chiến thắng - The winner by Fredrik Backman

Updated: May 11




46

Ở đây có ai đã từng cảm thấy bất lực, khi nhận ra rằng dù mình có nỗ lực bao nhiêu, cũng không thể che chắn hết mọi giông bão cho những người mình yêu thương nhất không?

Chúng ta tự lừa dối bán thân rằng chúng ta có thể bảo vệ những người mà mình yêu thương, bởi vì nếu chấp nhận sự thật, chúng ta sẽ không bao giờ để họ khuất khỏi tầm mắt.

Chúng ta buộc phải "lừa dối" chính mình rằng mọi chuyện sẽ ổn, để có đủ can đảm để con bước ra thế giới, để người bạn đời tự do với những ước mơ riêng. Bởi nếu cứ giữ họ mãi trong tầm mắt vì lo sợ, ta không chỉ giam cầm họ, mà còn giam cầm chính trái tim mình trong sự lo âu vô tận.


61

Yêu một nơi chốn và yêu một người là hai cuộc phiêu lưu rất liên quan. Lúc đầu, chúng ta vừa cười khúc khích vừa chạy quanh các góc phố, hoặc khám phá từng cen-ti-mét da thịt của nhau, và qua năm tháng, chúng ta thuộc lòng từng viên đá cuội, từng lọn tóc, từng tiếng ngáy, thế rồi dòng nước thời gian mài giữa đam mê thành tình yêu không phai, cho đến khi đôi mắt mà chúng ta nhìn thấy bên cạnh khi thức dậy mỗi buổi sáng hay đường chân trời phía bên ngoài cửa sổ đều mang cùng một cái tên: "nhà tôi".

62

Tuy sống dưới cùng một mái nhà, Mira và Peter gần như chẳng gặp con trai. Giờ đây nó đã mười bốn tuổi, và ở lứa tuổi này, một đứa trẻ không còn là con của bạn nữa, nó đã trở thành một kẻ sống chung nhà.


63

Chị xác nhận sự thật đó, bởi thay vì làm một công việc làng nhàng, chị đã chọn theo đuổi sự nghiệp. Bạn làm lụng để nuôi gia đình, nhưng theo đuổi sự nghiệp vì chính bản thân bạn. Chị đã dùng thời gian đời mình một cách ích kỷ. Chị có thể sống vì gia đình, nhưng với chị như thế vẫn chưa đủ.


64

Bọn trẻ con chỉ bé nhỏ trong những tấm ảnh bày trên bàn làm việc, để khiến chị quên rằng chúng đã lớn đến nhường nào.


65

Chúng tôi là những người mẹ. Chúng tôi yêu các anh trước tiên. Bây giờ những người khác có thể yêu thương các anh nhưng chúng tôi là người đầu tiên.


67

Tất cả cửa xe được mở toang, gió gào thét bên ngoài, các y tá hét vào mặt nhau, và Ana ngồi giữa cảnh hỗn loạn, cảm thấy mình vướng víu đến nỗi không dám nhúc nhích.


72

Maya thường ngắm những đàn chim di trú bay qua khu rừng giữa Hed và Beartown vào mùa xuân, tự hỏi tại sao chúng lại làm vậy. "Mình hiểu tại sao chúng bỏ đi, nhưng không hiểu tại sao chúng quay lại".


79

Khoảnh khắc nhận ra cha mẹ không thể bảo vệ mình thật đáng sợ đối với tất cả những đứa con. Chúng ta sợ rằng một ngày nào đó chính chúng ta cũng sẽ không thể bảo vệ con cái mình. Rằng cả thế giơi có thể đến đưa chúng đi bất cứ lúc nào.


88

Một số người có thể gọi anh là kẻ cơ hội trơ tráo, nhưng với Đuôi Tôm thì đó chỉ là một lời khen - là một kẻ cơ hội đồng nghĩa với nhìn thấy cơ hội và nắm bắt nó.


95

Việc giải thích cảm giác khi chạm vào mặt băng cũng khó như giải thích cảm giác khi bay cho một người đã sống cả đời dưới lòng đất. Bầu trời có ý nghĩa gì nếu họ chưa bao giờ nhìn thấy nó?


107

Đó chính là bản chất của việc làm cha mẹ: ban đầu, mọi việc ta làm đều vì con cái, nhưng đến cuối cùng lại vì chúng ta. Rốt cuộc chúng ta nhận ra rằng tất cả thực chất chỉ là nỗ lực để được tham gia vào cuộc sống của các con càng nhiều càng tốt, chừng nào còn được chúng cho phép.


110

Anh đã từng nói một cách cay đắng rằng: "Thể thao có thể cho ta điều gì? Chúng ta dành trọn cuộc đời cho nó, và hi vọng nhận lại được gì từ nó kia chứ? Một vài khoảnh khắc... một vài chiến thắng, vài giây ngắn ngủi được cảm thấy ta lớn hơn bản thân mình." Anh đã nhận được câu trả lời như thế này: "Nhưng đời là cái quái gì, Peter, ngoài những khoảnh khắc?"


119

Lúc còn trẻ và mới yêu, bạn cho rằng điều khó nhất trong một mối quan hệ là thừa nhận rằng mình cần được giúp đỡ, nhưng khi đã kết hôn được nửa đời người, bạn biết cái khó nhất là thừa nhận rằng mình thực sự không cần sự giúp đỡ: bạn không cần sự giúp đỡ của bất kỳ ai để để cảm thấy bất lực, thất bại và vô giá trị. Bởi vì không ai có thể khiến bạn cảm thấy những điều đó nhiều bằng chính bạn.


131

Ông già quản sân từng nói đùa với cô lao công rằng có rất nhiều chuyện tốt đẹp xảy ra trong một câu lạc bộ khúc côn cầu, nhưng không có gì tuyệt hơn sự hiện diện của họ trở thành điều hiển nhiên. Các huấn luyện viên và cầu thủ đến rồi đi, toàn bộ đội bóng có thể được thay thế chỉ sau vài mùa giải, nhưng những người âm thầm đứng phía sau vẫn đi làm như thường lệ vào mỗi sáng thứ Hai. Nếu họ hoàn thành công việc của mình một cách hoàn hảo, không ai nhận ra tầm quan trọng của họ cho đến ngày họ biến mất.


134

Người ta thường nói rằng các cầu thủ "thành công chỉ sau một đêm" hoặc "từ trên trời rơi xuống", nhưng điều đó không bao giờ đúng, tất nhiên rồi. Amat đã phải chiến đấu mỗi ngày trong cả cuộc đời, để giỏi hơn những người khác; bởi nếu bạn là một đứa con nhà nghèo trên sân trượt băng của người giàu, chỉ "giỏi hơn người khác" thôi là không bao giờ đủ. Bạn phải trở thành người giỏi nhất.


163

Tất cả những người có đầu óc mà tôi biết đều có hai gia đình, một được ban tặng và một do họ lựa chọn. Cậu không thể kiểm soát được gia đình đầu tiên, nhưng cậu chắc chắn phải chịu trách nhiệm cho gia đình thứ hai.


172

Tôi nghĩ anh là một gã thượng đẳng khốn khiếp luôn cho rằng mình tốt hơn những người còn lại chỉ vì không rượu chè nghiện ngập. Nhưng Ramono đã kể với tôi anh có một người cha như thế nào. Và tôi đã hiểu. Anh có một tuổi thơ khốn nạn, nhưng vẫn trở nên tử tết bất chấp tất cả. Đó chính là lý do bà ấy ca ngợi anh.


182

Mọi người nói về việc "come out" như thể bạn chỉ phải làm chuyện đó một lần rồi thôi, nhưng trên thực tế, bạn không ngừng gặp gỡ nhưng con người mới, do vậy bạn phải come out hết lần này đến lần khác, cho đến khi bạn gục ngã.


191

Họ nhắc tới khái niệm "tài năng" như thể nó từ trên trời rơi xuống. Cứ như thể từ khi còn nhỏ, chưa một ngày nào Amat đến sân băng sớm nhất và ra về muộn nhất, như thể cậu không tập luyện nhiều hơn bất kỳ ai suốt năm này qua năm khác, không trượt hàng ngàn dặm trên băng, không chạy bộ đến nôn mửa, không dùng gậy đánh bóng vào những chiếc lon rỗng trong căn hộ đến khi tay phồng rộp và hàng xóm phát điên lên. Cứ như thể khúc côn cầu không đòi hỏi nơi cậu một sự đánh đổi ngang bằng với tất cả những ai muốn chơi giỏi: tất cả mọi thứ.


202

Điều quan trọng trong hôn nhân alf có những mục tiêu chung và cùng nhìn về một hướng," nhưng chị thường nghĩ rằng vấn đề ở đây là nếu bạn luôn nhìn về cùng một hướng, bạn sẽ không bao giờ nhìn thấy nhau.


237

Beartown đầy rẫy những người đàn ông từng là những cậu con trai mười lăm tuổi và chưa bao giờ thực sự ngừng thi thố. Một khi đã trưởng thành, họ thi xem ai có ngôi nhà lớn nhất, xe hơi đời mới nhất, thiết bị săn bắn và câu cá đắt tiền nhất, con trai của ai giỏi nhất trong đội bóng nam. Anna thường nói rằng tất cả những đứa con trai chơi khúc côn cầu thực ra chỉ chơi vì bố của họ, để sống theo kỳ vọng của bố hoặc để chứng mình rằng bố đã sai, để làm bố tự hảo hoặc để trêu ngươi bố.


416

Mẹ chị luôn dạy rằng không có căn bệnh nào tệ hơn sự đố kỵ. Chị ước mình cũng có thể chóng vui được như họ. Bùng nổ vì vui sướng khi có người đưa trái bóng dẹt vào lưới trong trò chơi với những luật lệ do họ bày ra. Chị luôn ước mơ mình có thể yêu thứ gì đó một cách vô tư, và thực sự tin rằng chị là một phần của thứ gì đó lớn lao hơn chính mình, tựa một thế giới diệu kì tí hon.


439

Trong suốt quãng đời còn lại, họ sẽ luôn đi ngang qua cửa hàng thể thao và tin rằng ở đó bị thừa một chiếc xe đạp. Hoặc một đôi giày trượt, Một trăm nghìn cuộc phiêu lưu và những cái cây để leo lên, những vũng nước để nhảy vào. Một triệu cây kem chưa ăn. Họ sẽ không bao giờ bị đánh thức quá sớm vào buổi sáng cuối tuần, không bao giờ phải suỵt khẽ "Yên nào!" khi nói chuyện điện thoại, không abo giờ đặt những đôi găng tay nhỏ lên chiếc máy sưởi. Nỗi kinh hoàng lớn nhất, con người tí hon nhất, mãi mãi vuột khỏi tay họ.


451

Bố em nói áp lực là một đặc quyền. Nếu anh không cảm thấy áp lực thì chẳng qua vì anh chưa bao giờ làm được chuyện gì đáng giá để người khác kỳ vọng vào anh mà thôi.


488

Zackell thở dài với vẻ mặt của một người đã chỉ cho anh chàng kia thấy cả khu rừng, nhưng cậu ta chỉ chăm chăm tìm cái lá cây.


519

Tess nhận ra bố đang giận. Chỉ là người cha không biết cáh bộc lộ điều đó, và cô con gái không biết cách để xin lỗi mà không cầu xin sự tha thứ. Làm sao con bé có thể giải thích rằng nó xin lỗi vì đã làm bố buồn, nhưng không phải vì làm bố thất vọng? Bố là người phải chịu trách nhiệm cho những thất vọng của chính mình.


564

Những người có tuổi thơ khó khăn thường mơ về một thế giới khác, trong khi những người trải qua những năm đầu đời êm ấm thậm chí không thể tưởng tượng được rằng nó có thể khác đi. Chúng ta dễ dàng coi hạnh phúc là điều hiển nhiên nếu nó được ban tặng ngay từ đầu.


788

Sáng mai mặt trời sẽ mọc lên như thế nào? Ánh sáng ban ngày có thể tồn tại được bằng cách nào? Và để làm gì?


809

Bà có cháu ngoại, sự cứu rỗi cảu bà, và những đứa cháu cũng không chờ đợi. Sinh nhật, kỳ nghỉ hè, đêm Giáng sinh, những nốt phồng rộp ở chân, vết muỗi đốt và tiếng cười. Kem cần được ăn, giày trượt cần được xỏ vào, và những cuộc phiêu lưu kỳ diệu truyệt vời cần được trải nghiệm.


Comments


bottom of page