Beartown 2. Chúng tôi đấu với các bạn - Us against you by Fredrik Backman
- Trung Hiếu Lê
- Mar 23
- 9 min read
Updated: May 2

669
Họ là ai vậy? Trọng tài ngạc nhiên hỏi.
Ana chớp mắt và nhìn lên trần nhà. Hình dung bầu trời phía trên cao.
Đó là anh chị em của tôi. Họ sẽ đứng lên nếu tôi đứng lên.
574
Mọi môn thể thao đều có những câu chuyện cổ tích, bởi vậy chúng ta mới hết mình với chúng. Nên dĩ nhiên chỉ có một cách để câu chuyện này kết thúc.
478
Trên đời này, so với công bằng thì bất công là một tình trạng tự nhiên hơn nhiều.
414
Ana không nhắc đến chuyện mình đã quen cõng bố về như thế nào. Benji cũng không nhắc đến chuyện mình chưa từng có cơ hội cõng bố.
391
Ở đây có ai đã từng cảm thấy lạc lõng, hay thậm chí là sợ hãi khi đứng trước một tập thể mà mình không phải là một phần trong đó chưa?
Benji còn nhớ trong một cuốn sách nó đọc, một nhà báo nào đó đã viết về thể thao và tính bạo lực như thế này: "Mọi băng nhóm mà bạn không thuộc về đều là một mối đe doạ."
Nghe có vẻ cực đoan, nhưng đó chính là bản năng nguyên thủy nhất của con người: sự phân biệt giữa "chúng ta" và "chúng nó".
Khi chúng ta quá tự hào về đội nhóm, về công ty, hay thậm chí là về những cộng đồng nhỏ của mình, ta vô tình xây nên những bức tường. Ta bắt đầu nhìn những người bên ngoài bằng ánh mắt dò xét, coi những gì khác biệt là một mối nguy. Nhưng hãy nhớ, sự bạo lực và thù ghét thường bắt đầu từ chính cái suy nghĩ: "Họ không giống mình".
379
Chúng ta chỉ hiểu người khác khi biết được những nỗi sợ hãi lớn nhất của họ.
331
Ở đây có ai từng nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là việc con mình lớn lên, mà là khi con không còn cần sự chú ý của mình nữa chưa?
Những người đàn ông luôn bận rộn, trong khi các cậu bé không ngừng lớn lên. Những cậu trai muốn thu hút sự chú ý của bố mình cho đến thời điểm bố chúng muốn sự chú ý của chúng. Kể từ lúc đó, chúng ta chỉ còn biết ao ước giá như mình đã ngủ cùng con thường xuyên hơn, khi đầu chúng vẫn còn gối vừa lên ngực chúng ta. Giá như chúng ta dành nhiều thời gian hơn để ngồi trên sàn trong lúc bọn trẻ chơi đùa. Ôm hôn chúng khi còn được chúng cho phép.
Sự rượt đuổi thời gian giữa một người bố bận rộn và một đứa trẻ luôn có một điểm giao nhau rất nghiệt ngã. Đó là khi bạn cuối cùng cũng rảnh rỗi và muốn bước vào thế giới của con, thì con đã kịp trưởng thành và tự mình bước đi rồi.
Đừng chờ đến khi mọi kế hoạch hoàn thành mới quay về dành thời gian cho con. Tuổi thơ của con không có nút "tạm dừng" để đợi chúng ta.
326
Ở đây có ai đang làm mẹ, từng chạnh lòng vì những hy sinh thầm lặng của mình dường như chẳng bao giờ được ai công nhận chưa?
Việc làm mẹ cũng giống như gia cố móng hay sửa chỗ dột trên mái nhà: nó đòi hỏi thời gian, công sức lẫn tiền bạc, và khi hoàn thành, mọi thứ trông giống như hệt lúc ban đầu. Chẳng ai ca ngợi bạn vì nó. Nhưng nán lại thêm một giờ trong văn phòng thì giống như treo một bức tranh đẹp hay một cái đèn mới: tất cả mọi người đều nhìn thấy.
Sự thật là, những việc cốt lõi nhất để giữ cho một gia đình đứng vững lại thường là những việc vô hình. Bạn thức khuya dậy sớm, lo toan từng chút một, đổi lại chỉ là một cuộc sống bình thường và êm ấm cho con.
Không ai nhìn thấy bão tố đã được bạn ngăn lại thế nào. Người ta chỉ dễ dàng nhìn thấy và tán dương những thành tựu lấp lánh ngoài xã hội.
Nhưng hãy nhớ: Những thứ lấp lánh thì ai cũng thấy, còn một nền móng vững chắc cho con bước vào đời, chỉ có bạn mới làm được thôi.
316
Ở đây có ai đã từng cảm thấy sự im lặng trong chính ngôi nhà của mình còn đáng sợ và ngột ngạt hơn cả những trận cãi vã chưa?
Gia đình họ ngày càng trở nên yên lặng, giống như một căn phòng đã bề bộn đến mức thà xây bít luôn cánh cửa còn hơn bắt tay vào dọn dẹp.
Khi những tổn thương, những hiểu lầm tích tụ quá lâu mà không được tháo gỡ, chúng ta thường chọn cách im lặng. Không phải vì không còn yêu thương, mà vì ta quá mệt mỏi và sợ hãi khi phải bắt đầu "dọn dẹp" đống đổ nát đó.
Thế nhưng, sự im lặng không làm vết thương biến mất, nó chỉ khiến khoảng cách giữa chúng ta ngày một xa hơn. Đừng để ngôi nhà – nơi đáng lẽ phải bình yên nhất – trở thành một căn phòng bị bít kín. Dù có khó khăn đến mấy, hãy can đảm mở lời trước khi quá muộn.
Đừng xây bít cánh cửa. Hãy cùng nhau dọn dẹp và chữa lành cho ngôi nhà của mình.
315
Nếu các cầu thủ cho rằng tôi là một kẻ ngu dốt, thì họ có một chủ đề để bàn tán với nhau. Đôi khi một tập thể cần một kẻ thù để đoàn kết lại.
220
Khi bạn sống cùng một người đủ lâu, bạn thường phát hiện ra rằng mặc dù hai người có thể có cả trăm xung đột vào buổi đầu mối quan hệ, rốt cuộc các bạn chỉ có một mà thôi. Các bạn cứ rơi vào cuộc tranh cãi cũ, hết lần này đến lần khác, chỉ là chúng khoác những vỏ bọc mới.
212
Ở đây có ai đã từng cảm thấy mệt mỏi vì những bất đồng, những lần tranh cãi hay va chạm với đồng nghiệp trong công việc chưa?
Một câu lạc bộ năng động cần những con người thật sự cháy, và mọi người chỉ bắt lửa từ những cọ xát.
Lúc mới đọc, tôi cứ nghĩ "cọ xát" là một điều gì đó tiêu cực. Nhưng ngẫm lại, nếu ai cũng chọn cách im lặng, dĩ hòa vi quý để giữ sự bình yên giả tạo, thì tập thể đó sẽ sớm nguội lạnh.
Những người thực sự có tâm huyết luôn có chính kiến. Khi những ngọn lửa nhiệt huyết va vào nhau, nó có thể tạo ra những tia lửa gay gắt lúc ban đầu, nhưng sau đó, nó sẽ thắp lên một ngọn lửa lớn hơn, giúp cả đội ngũ tiến về phía trước. Đừng sợ những tranh luận thẳng thắn, vì đó chính là cách chúng ta mài giũa lẫn nhau để trở nên sắc bén hơn.
Cọ xát không phải để làm tổn thương nhau, mà là để cùng nhau bùng cháy.
200
Tôi ăn chay, không dùng cà phê hay thức uống có cồn. Nếu tôi cũng không hút thuốc thì sẽ chẳng có người bình thường nào tin tôi nữa.
194
Ông Sune gãi bụng. Như ông vẫn nói, người ta chỉ vờ như khúc côn cầu phức tạp, vì thật ra nó không phải vậy. Khi đã gạt bỏ hết đi những thứ vớ vẩn xung quanh nó, khúc côn cầu cực kỳ đơn giản: mỗi người một gậy, hai khung thành, và hai đội. Chúng tôi đấu với các bạn.
146
Ở đây có ai từng nhận ra rằng, đôi khi những đổ vỡ lớn nhất không đến từ những trận cãi vã ồn ào, mà đến từ những thay đổi rất nhỏ trong cách chúng ta gọi tên nhau không?
Con bé đã quen với việc hai người gọi nhau là "bố" và "mẹ". Chẳng hạn như trong câu "Mẹ thực sự không có ý định cấm túc con một ngàn năm đâu, cưng à," hay "Bố không cố tình phá hỏng người tuyết cuỷa con, bố chỉ trượt chân thôi cưng." Thế rồi tự dưng một hôm, gần như là sơ suất, một trong hai người nhắn: "Con có thể gọi cho mẹ của con được không, mẹ đang rất lo vì con chưa về nhà đấy!" Trong khi người còn lại gửi cho Maya rằng: "Nhớ nhé, bố của con và mẹ yêu con hơn bất cứ thứ gì trên đời." Hai chữ hé lộ sự kết thúc của một cuộc hôn nhân. "Của con." Như thể họ không còn là của nhau nữa.
Mối liên kết cuối cùng của 2 vợ chồng hình như chỉ còn thông qua con cái. Hãy chú ý đến những từ ngữ nhỏ bé ấy. Đừng để sự xa cách lách vào giữa, để rồi cuối cùng, chúng ta chỉ còn là "của con" chứ không còn là "của nhau".
138
Chị xoay chiếc nhẫn cưới, hết vòng này đến vòng khác,, như thể đó là một cái đai ốc mà chị đang cố vặn chặt lại. Có lúc chị tìm cách tháo chiếc nhẫn ra, chỉ để xem cảm giác thế nào. Nó lạnh, lạnh lắm, như thể da chị tại chỗ đó mỏng hơn những nơi khác.
137
Có ai từng lầm tưởng hạnh phúc hôn nhân là những chuyến nghỉ dưỡng, những khoảnh khắc thăng hoa, hay những giây phút rực rỡ nhất bên nhau không?
Một cuộc hôn nhân cũng giống như một mùa bóng, phải không nào? ngay cả đội bóng giỏi nhất cũng không thể luôn ở đỉnh cao trong mọi trận đấu, nhưng đủ giỏi để thắng ngay cả khi chơi tệ. Một cuộc hôn nhân cũng thế: anh không đo lường nó bằng những kỳ nghỉ, nơi anh thoải mái uống rượu buổi sáng và có những trận làm tình nhớ đời, nơi vấn đề lớn nhất là cát quá nóng và ánh nắng quá chói trên màn hình điện thoại khi anh muốn chơi game. Anh đo lường nó bằng cuộc sống thường nhật, tại nhà, ở mức độ thấp nhất của nó, bằng cách chúng ta nói chuyện và giải quyết vấn đề với nhau.
Đúng vậy. Hôn nhân không phải là những bức ảnh "check-in" hạnh phúc trên mạng xã hội.
Nó nằm ở cách chúng ta đối diện với nhau khi mệt mỏi nhất, khi áp lực công việc bủa vây, hay khi cả hai đều chẳng còn năng lượng để ngọt ngào. Hạnh phúc thực sự, chính là khi "phong độ" của cả hai chạm đáy, nhưng chúng ta vẫn biết cách nắm tay, lắng nghe và cùng nhau lèo lái con tàu gia đình vượt qua cơn giông.
Đừng đo lường tình yêu bằng những kỳ nghỉ. Hãy nhìn cách bạn và người ấy bình tĩnh nắm tay nhau trong những ngày bình thường nhất.
106
Ở đây có ai từng sợ hãi trước viễn cảnh: những ngày rực rỡ nhất của cuộc đời mình đã thực sự nằm lại ở quá khứ?
Chẳng bao lâu nữa nó sẽ không còn tồn tại. Amat đang trên đường trở thành một người ngồi ở quầy bar trong bao mươi năm nữa để kể câu chuyện đầy những "nếu như" và "giá như". Thằng bé đã từng thấy những người như thế ở sân trượt băng, những người đàn ông tàn tạ với bộ râu ba ngày không cạo và bộ dạng bốn ngày say khướt. Những người mà cuộc đời đã lên đến đỉnh cao vào lúc họ hãy còn là một thiếu niên.
Đừng để cuộc đời bạn là một câu chuyện chỉ hay nhất khi kể về thời quá khứ. Hãy tạo ra đỉnh cao mới, ngay hôm nay.
62
Ở đây có ai đã từng... ném mình vào công việc chỉ để trốn tránh một nỗi đau nào đó trong cuộc sống chưa?
Khi mọi thứ khác sụp đổ, bạn ném mình vào thứ duy nhất có thể kiểm soát được, nợi duy nhất mà bạn biết mình đang làm gì. Mọi thứ khác khiễn bạn đau đớn quá mức. Thế nên bạn đến cơ quan và giấu mình tại đó, giống như những người leo núi đào lỗ chôn trong tuyết khi cơn bão ập đến
Có những lúc, văn phòng hay công xưởng lại là nơi an toàn nhất. Không phải vì chúng ta tham công tiếc việc, mà vì ở đó, mọi thứ đều có quy trình, có con số, có kết quả mà ta có thể kiểm soát.
Khi ngoài kia là bão tố của cảm xúc, của những đổ vỡ không tên, thì việc vùi đầu vào những bảng biểu, những kế hoạch lại giống như một "hầm trú ẩn". Nó giúp ta tạm quên đi sự bất lực, cho ta cảm giác mình vẫn còn giá trị và vẫn đang vận hành được cuộc đời mình.
16
Ở đây có ai đang làm cha, làm mẹ, đôi khi tự hỏi liệu con có bao giờ hiểu hết những gì mình đang hy sinh hay không?
Dù ta có làm bất cứ điều gì cho con cái, chúng cũng chẳng bao giờ ý thức được, bởi chúng đâu có hiểu sự vĩ đại của một thứ được nhận vô điều kiện.
Nghe thì có vẻ hơi buồn, nhưng thực ra... nó lại rất nhẹ nhõm.
Chúng ta cho đi, không phải để chờ đợi con nói lời cảm ơn, mà để con có đủ hành trang và sự tự do để bước vào đời.



Comments